Truyện Ngắn: Mình Chia Tay Rồi Mà

- Mình chia tay thôi anh – cô lên tiếng.

Bạn đang xem: Truyện ngắn: mình chia tay rồi mà

Không lên giọng xuống giọng, không rào trước đón sau, giống như cô định nói: "Mình về thôi anh" mà lại lại sử dụng sai trường đoản cú. Anh mỉm cười. Uể oải vùng dậy. - Ừ, cũng buổi tối rồi. Để anh chuyển em về. - Không – cô từ chối, đôi mắt vẫn chú ý xa xôi ra biển cả – ý em mong nói chia ly tức thị hết rồi. Mọi chuyện giữa anh với em cần hoàn thành tại chỗ này. *** Anh hơi sững lại, vẻ nặng nề đọc mà lại tức thì mau chóng sẽ bật cười, anh nghĩ dĩ nhiên cô sẽ giận dỗi cthị xã gì. - Em đang giận à? – anh kè cổ gần kề vào tai cô với cố tình nói thật bé dại giọng. Cô thoáng rùn mình. Anh có một chất giọng siêu quan trọng, nhất là mỗi một khi rỉ tai, nghe quyến rũ kỳ lạ. Cô quay trở về quan sát anh, cầm mỉm cười cợt thiệt bình thường, đôi mắt msinh sống khổng lồ không chớp, cô nên giữ lại cho trung ương hồn mình yên bình. Cô không thích anh hiểu được điều gì trong hai con mắt cô. - Anh biết, em không bao giờ giận anh. Trước đã như vậy, bây giờ vẫn vậy. Chỉ là, em Cảm Xúc stress lắm. Em không muốn thường xuyên nữa. Thế thôi. Nụ cười cợt trên môi anh tắt hẳn. Anh mím môi, thoáng chút bối rối. - Cô ấy... ừm... nói gì cùng với em à? - Không gì cả. - Thế sao em... mong muốn phân chia tay? Cô thlàm việc nhiều năm, nhìn thật sâu vào đôi mắt anh. Anh thiếu hiểu biết ý cô giỏi vờ vịt thiếu hiểu biết. Trò chơi này đang kéo dãn dài xa xưa. Cô thì ý muốn tất cả tác dụng tuy vậy anh lại không Chịu đựng ngừng. Anh thoả nguyện đứng giữa tình yêu của nhì thiếu nữ. Anh ko mất gì, ngược lại, anh được không ít. Lần thứ nhất, cô thấy thắc mắc: "Có buộc phải là ích kỷ ko Lúc anh hành vi nlỗi vậy?". - Hay những em... không hề yêu thương anh nữa? – anh hỏi trong khi thấy cô tĩnh mịch. Cô thấy xót xa. Yêu? Chính cô cũng đắn đo bản thân gồm yêu anh không. Cô đã đi được bên anh xuyên suốt năm năm vừa qua, không hy vọng điều gì. Cô niềm hạnh phúc cùng với mọi gì bản thân tất cả. Cô dễ dàng và đơn giản gật đầu địa chỉ của mình nhưng mà ko một lần Để ý đến nó tất cả đúng là dành cho cô ko. - Em... thật... không hề yêu thương anh sao? – giọng anh có vẻ run run. Đôi đôi mắt sẽ ươn ướt. Cô luôn bất ngờ trước đa số phút ít yếu ớt của anh ý, tuy nhiên biết nó sẽ tới. Có lẽ, cô vẫn không gật đầu được các điều trọn vẹn trái ngược thuộc vĩnh cửu trong bé tín đồ anh. Một vẻ ngoài vững kim cương rắn rỏi đi phổ biến với cùng một trọng tâm hồn nhạy cảm hy vọng manh. Nghĩ ảm đạm mỉm cười. Chính anh cũng lừng chừng tại sao mình lại như thế, vậy mà lại cô lại gọi. Cuộc sinh sống bôn ba tự lập từ nhỏ dại sẽ trui rèn anh thành một tín đồ đầy khả năng tuy vậy tình cảm đổ vỡ trong gia đình sẽ khiến cho anh yếu đuối mang lại ngạc nhiên. Cô yêu anh chắc rằng một trong những phần bởi vì vậy. Bởi loại hóa học cứng cỏi trong anh mang lại cô cảm giác an ninh và được chsinh hoạt che; còn loại yếu ớt kia hợp ý sự từ ái với kiêu hãnh rằng cô không là người con gái thông thường nthủng bao bạn khác. - Em yêu anh. Anh luôn biết điều ấy – cô nói thật thanh thanh cùng ung dung. Điều kia đúng. Đúng nlỗi đơn giản dễ dàng một với cùng 1 là hai vậy. - Thế sao em lại nói phân tách tay? - Yêu thì không được quyền nói giờ đồng hồ chia tay sao? - Không. Em yêu anh. Anh yêu em. Vậy vì sao nên chia tay cơ chứ? - Bởi vị quanh đó anh và em, còn có cô ấy. - Cô ấy không là gì hết. – anh tương đối cao giọng – Anh không có tình cảm gì với cô ấy cả, em biết điều đó cơ mà. - Phải. Nhưng quan hệ giữa nhị người vẫn loay hoay không hoàn thành được. Và em biết, cô ấy yêu anh các lắm. Anh nhnạp năng lượng mặt tỏ ý bực mình. - Anh ko quan tâm. - Nhưng em quan tâm. Nhìn cô ấy khổ cực, em thấy bản thân như sở hữu tội nặng. - Em đừng vớ vẩn. Tội lỗi gì? Cô ấy biết về em, biết về cảm tình của anh ấy dành cho em tuy nhiên cô ấy vẫn gật đầu bước chân vào. Đó là do cô ấy quyết định, cô ấy âu sầu cùng với ai chứ? - Anh không thấy nói cụ là hung ác sao? - Không. Anh chỉ chú ý thẳng sự thật để nói thôi. Sự thật? Cô mỉm mỉm cười chua chát. Sự thật là anh không muốn sàng lọc. Sự thật là cả cô với người con gái ấy phần nhiều cực khổ. Người ấy không được dũng mãnh rời khỏi anh.

Xem thêm:

Vì lý do gì? Chính cô cũng không hiểu biết nỗi. Chỉ biết là vào nhì tín đồ, bắt buộc tất cả một người ra đi. Và cô biết, người ngơi nghỉ lại không thể là cô. - Đúng là cô ấy vẫn đưa ra quyết định cố kỉnh, cơ mà chủ yếu anh cũng đâu hy vọng tách né chuyện này, buộc phải không? Anh nhằm vấn đề yêu thương em cùng việc có cô ấy nghỉ ngơi sát bên thuộc sát cánh đồng hành vào đời như một sự rõ ràng. Anh tất cả biết cảm xúc của em cùng của cô ấy ấy ra làm sao chăng? Đã lúc nào anh bận lòng? - Em khó chịu ư? Sao trước giờ em ko nói? - Nói để làm gì? - Để anh biết. - Anh biết rồi thì sao? - Thì... thì... – anh ấp úng. Cô chú ý anh, thất vọng. Cô cù ra biển khơi, nuốt cấp giọt nước mắt vẫn chực trào khỏi mày. - Thôi anh, điều ấy không hề quan trọng đặc biệt nữa. Em chỉ muốn cthị xã chúng mình đừng trngơi nghỉ buộc phải quá căng thẳng mệt mỏi. Em không muốn chuyển anh vào cầm cố cực nhọc xử, yêu cầu chọn lọc hoặc tình yêu hoặc gia đình. Cứ đọng coi như trước đó chưa từng xẩy ra cthị xã gì vào tối đó cách đây năm năm. Hãy demo quay lại khoảng thời gian ngắn ấy, bọn chúng mình đã là đồng bọn và coi nhỏng em từ chối không sở hữu và nhận giờ "yêu" của anh ý. Vậy nhé. Mình vẫn luôn là các bạn. - Em thật lòng ý muốn cầm cố sao ? – anh nức nsống. Cô mỉm cười cợt êm ả dịu dàng. Đưa tay vệ sinh vệt nước đôi mắt mang lại anh. - Anh không thấy như vậy là toàn vẹn à? Anh ko mất em với anh lại sở hữu cô ấy. Ba mẹ anh chắc chắn đang vui lắm. Ngoan nào – cô nói đẳng cấp dỗ dành riêng một đứa nhỏ xíu con, vậy sức tạo cho giọng mình như đang bông đùa. Anh kéo cô lại với ôm thật chặt. - Anh không thích. Cứ đọng nhỏng bây chừ không được sao em? – anh nhìn thiệt sâu vào đôi mắt cô với vơi giọng hỏi – như vậy này, em không hạnh phúc ư? Cô quan sát vào đôi mắt anh. Mông lung quá. Xa xôi quá. Cô thấy một đồ dùng sáng sủa trong hai con mắt ấy tuy thế mỗi lúc cô chuyển tay với thì này lại tan ra. Cô bước đầu từ bỏ hỏi, hợp lý vật ấy không tồn tại và cô đã hoài công bắt ánh trăng vào trơn nước? Cô cúi đầu. Có số đông dịp bạn ta tự nhiên chưa bao giờ buộc phải nói gì với lặng ngắt là cách trả lời xuất xắc tốt nhất. Anh rụt tay, vẻ ngạc nhiên vẻ cực khổ. - Vậy là em đã xong khoát. Em không cho anh được dự quyền đưa ra quyết định đề xuất không? - Em ko nói vậy. Mọi chuyện chưa hẳn đã không còn. Em chỉ ao ước anh hãy suy xét về phần nhiều điều em nói. Rồi mình liệu sau. Cô đưa tay xắn lại tay áo sơ ngươi mang đến anh. Anh không bao giờ Chịu thiết lập nút, ưa thích thả mang lại nó bay thùng thình. Anh bảo sở hữu nút thì lạnh mà xắn lên thì anh đắn đo có tác dụng. Ban đầu do bực mình thấy anh lôi thôi, cô bắt đầu làm góp. Nhưng kế tiếp, nói sao anh cũng ko Chịu học tập, bảo cô cái đẹp hơn với anh thích hợp được cô "chăm sóc" như vậy. Lúc nghe anh lý sự, cô bật cười nhưng mà lòng thấy bâng khuâng kỳ lạ. Rồi cứ đọng những lần nhì đứa giận nhau, cái ống tay áo lại được mang ra. Cô sẽ im thin thít ngồi cảnh giác xếp từng lớp áo, vuốt phẳng lặng để có một mặt đường vội vàng đẹp mắt. Anh vẫn lạng lẽ ngồi để ý nhìn cô. Giây phút ít nthêm ngủi ấy thường xuyên góp hai tín đồ bình thản hơn, tối ưu hơn. Đó là nói thời hạn đầu thời điểm bắt đầu dìm lời yêu thương anh, càng trong tương lai, cô coi hành động đó như một kiến thức. Một kinh nghiệm thoải mái. Tay áo đã làm được dàn ra Gọn gàng và ưa nhìn. Cô thsinh sống mạnh: - Thôi, anh về khách sạn trước đi. - Em không về ? - Không. Em mong được một đợt chú ý theo dáng anh tự phía sau sống lưng. - Thì hiện giờ anh con quay sườn lưng lại. Em nhìn đi. Rồi thì... bản thân cùng về. Cô vừa mỉm cười vừa đẩy. - Anh lại ráng. Không về em... giận à. Anh gãi đầu, vừa mỉm cười vừa bước, chốc chốc xoay đầu nhìn nlỗi mong chờ coi cô bao gồm theo sau ko. Cô buộc phải xua tay dậm chân vờ vịt dỗi thì anh bắt đầu thiệt sự con quay sườn lưng đi. Lúc chiếc dáng dài cao ngang tàng của anh khuất vào bóng mát rửa phía xa cơ, bên trên bến bãi cát trắng xóa , cô new thảnh thơi vùng lên với ra đi biển. Cô đứng lặng mang đến từng đợt sóng vỗ vơi vào chân như quẹt như nắn, nhắm mắt lại cho làn gió mơn man bên trên domain authority giết thịt nhỏng vuốt nhỏng ve sầu. Cô tự dưng thấy lòng tkhô cứng thản. Tkhô hanh thản vì chưng sau từng nào năm cô đã gỡ được nút thắt trong thâm tâm bản thân. Cô biết anh đang trlàm việc về, ngủ khì một giấc chẳng thèm bận tâm lưu ý đến câu chuyện vừa rồi. Anh đã cho rằng cô chỉ hù bắt nạt nhằm dày vò anh phút chốc thôi. Ừ, vững chắc anh cũng chỉ Cảm Xúc đau khổ vào chốc lát thôi, rồi anh sẽ quên nhanh khô. Nhanh hao như sự mãi sau của cô trong cuộc sống anh vậy. Mọi chuyện vẫn giỏi đẹp nhất thôi. Cô nghĩ. Mọi cthị xã sẽ tốt đẹp nhất thôi. Cô đi thiệt nhanh hao ra hướng bến xe, cô phải mang lại anh thấy sự nhất quyết của mình, có lẽ rằng anh đang giận sẽ trách mà lại... không bao giờ bước chân cô lại vang lên mừng rỡ cố gắng này!